Có bao giờ bạn cắt cỏ với một cái phảng? Bây giờ ít ai dùng phảng. Cách đây mười năm, tôi mua một cái phảng để cắt cỏ quanh cái cốc của tôi ở. Tôi mất cả tuần lễ mới
An lạc từng bước chân
Chúng ta thường chia đời sống thành nhiều ngăn. Làm sao chúng ta mang thiền ra khỏi thiền phòng, đem nó đi vào nhà bếp và phòng làm việc? Ở thiền phòng, chúng ta ngồi im lặng theo dõi từng
An lạc từng bước chân
Ở Việt Nam, cách đây bốn mươi lăm năm, tôi là ông thầy tu đầu tiên dám cỡi xe đạp. Hồi đó, một thầy tu đi xe đạp được xem như không có oai nghi. Ngày nay thì các nhà
An lạc từng bước chân
Điện thoại rất có ích cho ta trong đời sống hiện tại, nhưng nếu không khéo léo, ta sẽ bị nó hành hạ không ít. Nhiều lúc ta muốn bực lên vì tiếng kêu không dứt của nó. Khi sử
An lạc từng bước chân
Thập thiện nghiệp là mười việc lành, không làm điều ác trong đời sống. Đây là 10 điều căn bản của người Phật tử, giúp lợi mình và lợi chúng sinh. Nó được chia thành 3 phần: Thân: Bao gồm
Đi thiền hành là một niềm vui lớn. Ta đi chậm rãi, đi một mình hay đi với bạn, và nếu được, chọn một nơi nào để đi thiền hành. Ta đi mà không cần phải tới, đi để được
An lạc từng bước chân
Chúng ta thường nghĩ rằng việc rửa chén không có gì lý thú; thật ra khi chúng ta đứng trước bồn rửa chén, xăn tay áo lên và nhúng hai tay trong nước ấm, chúng ta sẽ thấy rửa chén
An lạc từng bước chân
Cách đây vài năm, tôi có hỏi một vài em nhỏ Hoa Kỳ: “Tại sao chúng ta ăn sáng?”. Một em trai đáp: “Để ta có đủ sức trong ngày”. Một em khác nói: “Ăn sáng là để ăn sáng”.
An lạc từng bước chân
Nếu muốn tu bất cứ một pháp môn nào cũng tương đối dễ dàng chỉ cần chịu khó gia công là thành tựu. Trái lại hàng tại gia bị gia đình ràng buộc, mưu sinh khó khăn, công việc xã
Pháp Môn Tịnh Độ
Lễ ăn bánh thánh là một thực tập chánh niệm. Khi Chúa Ki-Tô bẻ bánh mì và chia cho các đệ tử. Ngài nói: “Này, các con ăn đi, đó là xương thịt và máu huyết của ta đó”. Ngài
An lạc từng bước chân
(Nếu Không thì thà thiên về sự còn hơn) Trên bước đường tu tập, Lý và Sự phải hô ứng nhau, cùng phối hợp để hỗ tương giúp đỡ nhau mới mong đi đến thành tựu. Có Lý, Sự mới
Pháp Môn Tịnh Độ
Lúc tôi bốn tuổi, má tôi mỗi khi đi chợ về thường mua cho tôi một cái bánh. Tôi liền ra đứng trước sân nhà và ăn cái bánh cả nửa tiếng hay bốn mươi lăm phút. Tôi vừa cắn
An lạc từng bước chân