Khi tôi nghĩ về mẹ là tôi nghĩ tới tình thương vì giọng mẹ dịu dàng và ngọt ngào như tình thương. Ngày mất mẹ, tôi ghi trong nhật ký “Thảm kịch lớn nhất của đời tôi đã xảy tới”.
An lạc từng bước chân
Tập II – Thiên Nhân Duyên I. Phẩm Thứ Nhất I. Ðống Xương (Tạp, Ðại 2, 135a) (S.ii,254) 1) Như vầy tôi nghe. Một thời Thế Tôn trú ở Ràjagaha (Vương Xá), Veluvana (Trúc Lâm) chỗ nuôi dưỡng các con
Kinh Tương Ưng Bộ
Chương VIII – Tám Pháp (I) (41) Các Trai Giới 1. Như vầy tôi nghe: Một thời, Thế Tôn trú ở Sàvavatthì tại Jetanava, khu vườn ông Anàthapindika, ở đấy Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: “Này các Tỷ-kheo”, – “Bạch
Kinh Tăng Chi Bộ
Đức vua Mi-lan-đà hỏi tiếp: – Đức Thế Tôn có dạy rằng: “Này các thầy tỳ khưu! Các thầy nên siêng năng trì bình khất thực nuôi mạng, chẳng nên giải đãi quên mình; phải nên thu thúc cái bụng,
Mi Tiên Vấn Đáp
– Thưa đại đức, có phải Đức Phật thuyết rằng: “Tất cả chúng sanh hằng rùng mình sợ hãi khi nghĩ đến oai lực của diêm chúa, của tử thần” ? – Đúng như thế. – Và cũng chính Đức
Mi Tiên Vấn Đáp
– Thưa đại đức, hôm nay chúng ta bàn về giấc mộng nhé! Tại sao có người mộng lành, có người mộng dữ? Tại sao có người chiêm bao thấy cảnh, người hay vụ việc đã có từ trước? Có
Mi Tiên Vấn Đáp
– Thưa đại đức! Đức Phật Thích Ca hành khổ hạnh sáu năm, thế các vị Phật quá khứ có trải qua giai đoạn khổ hạnh như vậy chăng? – Có vị có, có vị không – tâu đại vương!
Mi Tiên Vấn Đáp
Tứ vô lượng tâm là bốn trạng thái tâm thức cao thượng của con người, bao gồm: Từ: Tâm mong muốn cho tất cả chúng sinh đều được hạnh phúc và an lạc. Bi: Tâm xót thương những chúng sinh
Tâm ta có hai phần: phần tàng thức là nơi cất giữ những hạt giống, và phần ý thức là nơi mà các hạt giống biểu hiện. Ví dụ trong tàng thức ta có một hạt giống của cái giận.
An lạc từng bước chân
Vua hỏi: – Các vị sa môn trong hàng ngũ của đại đức thường thuyết lý rằng: đất dựa nước, nước dựa khí, khí dựa hư không. Điều ấy sao khó tin đến vậy? Khi ấy, đại đức Na-tiên có
Mi Tiên Vấn Đáp
Phật nói: “Ta xem những nơi các vua và các nhà cầm quyền cai trị như là những hạt bụi. Ta xem những kho vàng và châu ngọc như những viên gạch và những viên sỏi. Ta nhìn những chiếc
Giai thoại Thiền
Thiền sư Lạc Đàm Pháp Hội hỏi: – Ý Tổ Sư sang Đông là gì? Mã Tổ bảo: – Nói khe khẽ, lại gần đây. Pháp Hội bèn đến gần. Sư tát cho một cái mà nói: – Sáu tai
Giai thoại Thiền